101+ bài thơ tình yêu buồn, ngắn 4 câu hay và lãng mạn nhất

Tình yêu thật bình dị, giản đơn, đôi khi chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những chuyện buồn vui trong cuộc sống, ngồi bên cạnh nhau cùng nhìn về một hướng…Giản đơn là thế, bình dị là thế nhưng họ vẫn không quên trao cho nhau những lời âu yếm, yêu thương ngọt ngào. Tình yêu lãng mạn quá và cao quý phải không?

tho-tinh-yeu-hay-nhat

Và nó còn lãng mạn hơn khi được mô tả qua các vần thơ của thi sỹ. Đã có rất nhiều bài thơ buồn, bài thơ ngắn 4 câu lãng mạn nói về tình yêu đôi lứa được mọi người biết đến.

>>> Xem thêm : Chùm các bài thơ tình yêu 4 câu chữ hay, buồn, ý nghĩa nhất

Sau đây chúng tôi xin giới thiệu đến với quý vị 101+ bài thơ tình yêu buồn, ngắn 4 câu hay và lãng mạn nhất để cảm nhận được sự ngọt ngào sâu lắng cùng những lời yêu thương của lứa đôi đang và đã yêu.

“Vì thương mà sầu mà bệnh, vì thương mà sợ mà lo.
Dứt thương ko còn sầu bệnh, lo sợ làm sao tìm về?
Vì yêu mà đau mà ốm, vì yêu mà hãi mà kinh.
Thôi yêu ko còn đau ốm, kinh hãi làm chi được mình.
Bởi thế đừng thương yêu, lỡ biệt ly sẽ là khổ.
Ko yêu thương ruồng bỏ, bịn rịn chẳng còn vương…”

Xứ Tần trăng Hán tỏ
Rõi bóng chiếu Minh Phi.
Một lên đường Ải Ngọc
Bên trời biền biệt đi.
Trăng Hán vẫn mọc ngoài Đông Hải
Minh Phi sang Hồ không trở lại.
Lạnh lùng hoa tuyết núi Yên Chi
Cát bụi bay mù ngập thuý mi.
Sống thiếu cân vàng tranh vẽ nhọ
Chết phơi nấm đất cỏ xanh rì.

“Không cần kiếp sau gặp lại
Chỉ mong đời này kết duyên
Thế gian duy nhất một chuyện
Nguyện nắm tay em.”

Tôi biết trần gian một giấc mơ
Mà vẫn tranh giành đến xác xơ.
Cố vớt trăng vàng trên bến mộng
Mấy độ trầm luân… tiếp dại khờ

Đặt tình yêu trong tâm trí, ngày qua mãi tôn thờ.
Vòng quay lăn bánh xe thời gian, một ngọn nến sáng soi.
Nào ai muốn mãi chia ly, lòng mong ước bên nàng.
Nguyện yêu thương đến cuối đời nhau, lại nhận lấy nỗi đau.
Và trăm năm sau thế gian đổi thay lòng vẫn nuôi chữ Tình
Chỉ mong yêu thương luyến lưu nhân gian cùng ánh nhìn.
Được yêu và yêu sẽ cho ta tâm hồn vượt qua tất cả.
Để ta đứng với những nỗi vui hay đau, nơi bình yên lánh xa.
Tìm bàn tay ấm trong nhau, nguyện không thể chia lìa
Thầm cầu xin phía xa trời cao tìm lối bước đi.
Nào ai mong ước lâu ngày sau, chỉ tin phút giây này.
Mình bình yên với giấc ngủ say cùng lời hát ngân nga.
Và trăm năm sau thế nhân đổi thay, lòng vẫn nuôi chữ Tình
Còn bao đau thương phải quên nhân gian đầy não phiền.
Kìa trong tim ta thấm sâu bao nụ cười tình yêu muôn thuở
Dù ta biết ánh mắt đắm say bao nhiêu lần muôn trùng cách xa. .

ANH HÙNG XẠ ĐIÊU.
Nghiệp bá nghìn thu trải trăm trận mới giành thắng lợi
Dậy bốn phương trời, tiếng gió gầm như tiếng thác mừng công
Gió ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn
Cả đất trời như nằm gọn trong ta
Cát bụi tung bay đường dài muôn dặm.
Ánh trăng mờ trên dãy núi xa xa
Cao thủ cô đợn bỗng ko thấy bóng
Tình cảm chân thành biết ngỏ cùng ai
Sống chết bên nhau trên bước đường dài
Gặp việc lớn ta sãn sàng xông pha đón nhận
Vó ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn
Cả đất trời như nằm gọn trong ta.

Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn?
Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh?
Nắm lấy tay người, che đi nửa đời điên loạn
Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh
Lãnh diện lâu chủ

Ai, nắm chặt vai ta, xua đi một đời vắng lặng?
Ai, gọi trái tim ta, xóa đi một kiếp tủi hờn?
Đỡ lấy vai ta, cùng ta một đời phẳng lặng
Gọi lòng ta, che chở cho ta cả đời.

Cõi hồng trần chinh phạt bấy nhiêu năm
Ôm giấc mộng một lần làm bá chủ
Trái tim đá chưa từng nghe khuất phục
Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân”

Lưu danh thiên cổ có gì hay
Ai biết đế vương khổ lắm thay.
Viết một chữ tình lên vạn quyển.
Ái ân tràn khắp thế gian này.

Thơ Buồn Về Cuộc Sống: Người Ơi Đừng Tuyệt Vọng

Đừng tuyệt vọng, Người ơi đừng tuyệt vọng.
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau.
Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu.
Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng.
Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư.
Hãy cười lên cho lòng mình thư thả.
Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

Thơ Buồn Về Cuộc Sống: Đời Buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày dài biết sẽ về đâu
Không tương lai, cuộc sống một màu
Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màu
Không san sẻ và không ai hiểu thấu?
Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịu
Mọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao đau khổ xót xa một mình
Cũng là một kiếp con người
Sao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôi
Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời !!!

Thơ Buồn Về Cuộc Sống:  Thế Sự

Thiên hạ đa đoan chuốc lấy phiền
Nhân tình thế thái lắm đảo điên
Lương tâm không quý bằng lương bổng
Đồng chí thua xa những đồng tiền

Tôn sư trọng đạo thành xa xỉ
Cứu nhân độ thế hóa vô duyên
Thủ thường an phận qua ngày tháng
Vô vi vui thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu
Thế sự đảo điên rượu giải sầu
Phụ tử phu thê thời cách biệt
Thân bằng huynh đệ mấy tương giao

Nghĩa nhân liêm chính nào ai giữ
Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu.
Khinh trọng khen chê tùy miệng thế
Tín trung hiếu lễ lấy làm đầu.

TÌNH SẦU!!!

Tình buồn như một trò chơi
Ai xui gặp gỡ yêu người làm chi
Một ngày người chợt quay đi
cho ta ôm mối sầu bi trọn đời

Để rồi mỗi lúc mưa rơi
Nghe hồn giá buốt ngập trời nhớ thương
Bão lòng cuồn cuộn vấn vương
Sầu dâng chất ngất dạ tương tư buồn

Bao lần đã quyết lòng buông
Đưa luôn một khối xuống xuồng thả trôi
Nhưng tim lại thấy bồi hồi
Vội mang về giấu để rồi thêm đau

Giữ chi một mảnh tình nhàu
Cho tim vàng võ cho đời mau qua
Mong chi một mối tình xa
Để lòng hoang vắng cho ta nặng sầu

Người ơi giờ ở phương nào
Có hay ta vẫn nhớ người biết bao
Đêm đêm trong dạ cồn cào
Con tim trăn trỡ lao xao nghẹn ngào.

VỀ ĐI ANH!

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp
Choàng ôm em tha thiết từ phía sau
Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào
Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt
Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người
Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời
Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả
Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ
Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ
Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở
Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy
Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy
Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé!

Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé
Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn
Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn
Được bên anh… đối với em…đã đủ.!

XIN CHO TÔI…!

Tôi xin người… cho tôi những lời thương
Dẫu chỉ là… chút gian dối đời thường
Tôi nguyện lòng… không bao giờ phiền trách
Hay để hồn… buồn ngơ ngẩn vấn vương

Tôi xin người… cho tôi những lời vui
Dẫu chỉ là… chuyện chót lưỡi đầu môi
Tôi xin hứa… chẳng bao giờ hờn dỗi
Hay chạnh lòng… khi gió thoảng mây trôi

Tôi xin người… cho tôi những nụ cười
Dẫu cố gắng…cũng chỉ là gượng gạo
Nhưng trong tôi… sẽ lung linh huyền ảo
Thêm yêu đời… yêu cuộc sống vui tươi

Tôi xin người… cho tôi những bình an
Bởi chẳng mong… mang oán giận buộc ràng
Từ đời này… rồi truyền sang bao đời khác
Để tâm hồn… cay đắng bởi trái ngang

Tôi xin người… đừng thốt những lời đau
Tuy là thật… nhưng lại sắc hơn dao
Để tim tôi… phải thêm lần rỉ máu
Lịm linh hồn… trong vị độc… không màu!

QUÁN VẮNG MÌNH ANH!!!

Nhìn bóng người thẫn thờ nơi quán vắng
Em chợt thấy lòng đau nhói tái tê
Đứng lặng im mong mưa bão kéo về
Hay hoàng hôn nhanh bao trùm phủ lấp

Em không biết nên quay lưng về gấp
Hay lạnh lùng hờ hững bước qua
Tình chúng mình kiếp này mãi chia xa
Dẫu biết vậy vẫn dâng trào chua xót

Bao kỷ niệm đã một thời chia xớt
Gốc quán xưa ta bên nhau cười đùa
Em bài đủ trò cá độ thắng thua
Giờ còn mình anh bên ly cà phê ủ rũ

Bởi vì ai ta bỗng nhiên thành người cũ
Ai ra đi không hứa hẹn một lời
Bỏ lại em bơ vơ lạc lõng bên đời
Năm tháng dài chẳng mong gì gặp lại

Vâng lời mẹ ngày đêm thúc giục mãi
Giấu vào tim giấc mộng thuở ban đầu
Gạt lệ lòng đành cất bước qua cầu
Chợt từ đâu bỗng dưng anh xuất hiện

Anh trở về chẳng vui mừng đưa tiễn
Lại ngẩn ngơ buông lời chúc thật buồn
Khiến cho lòng tan nát suối lệ tuôn
Còn gì nữa để luyến lưu người hỡi

Nếu đã yêu sao người không nhắn gởi
Một lời thôi cho em hy vọng đợi chờ
Để giờ đây đâu lỡ mối tình khờ
Có nói gì cũng chẳng thể nào thay đổi

Chuyện ngày xưa xin cất vào dĩ vãng
Trọn kiếp này đừng nhắc lại làm chi
Đã lỡ duyên chớ gặp nhau làm gì
Xin chôn chặt vào nấm mồ quá khứ

Người hãy đi vui trọn đời lữ thứ
Tiếc làm chi cho một kiếp má hồng
Em sẽ sống bình an hạnh phúc bên chồng
Đó chính là con đường em đã chọn!

BĂNG GIÁ… TRÁI TIM

Em giấu gì trong đôi mắt long lanh
Những yêu thương hay muôn vạn tơ sầu
Bất hạnh nào mang đến những khổ đau
Cho trái tim giăng lạnh lùng băng giá

Ánh mắt ấy mang nỗi buồn thật lạ
Như chứa chan, như tìm kiếm điều gì
Như hút vào hết những nỗi ai bi
Cho thế gian không còn bao đau khổ

Ai đã làm trái tim em loang lổ
Phủ mây giăng che lấp mất nụ cười
Đôi môi xinh tê tái chẳng rạng ngời
Khung trời quanh em chỉ còn màu xám nhạt

Ta vẫn thấy quanh em sắc hương ngào ngạt
Thấy niềm tin rực rỡ tương lai
Dẫu đường đời có lắm nẻo chông gai
Em hãy vui với từng phút giây thực tại

Đôi chân em hãy tiến lên đừng ngại
Vì đời này chỉ là giấc mộng phù du
Một ngày kia rồi sẽ như chiếc lá mùa thu
Rơi thật nhẹ… để quay về… nguồn cội!

RU EM… GIẤC NGỦ GIAO MÙA!

Ngủ đi em một giấc ngủ giao mùa
Hạ đã sang thu đã về trên lá
Chẳng còn đâu tiếng ve ngân rộn rã
Nhói cả lòng xa xót giấc mơ xưa

Ngủ đi em một giấc ngủ chiều mưa
Lá có úa có vàng phai màu nhớ
Quên đi em một cuộc tình đã lỡ
Làm đau đời đau cả trái tim yêu

Em hãy ngủ đi dẫu gầy guộc liêu xiêu
Chẳng có ai yêu em nhiều như mong đợi
Đừng phí hoài bao suy tư nghĩ ngợi
Để đêm dài phai nhạt cả trời thương

Em hãy ngủ đi một giấc ngủ đời thường
Chẳng nông sâu hay dại khờ ngầy ngật
Chẳng mang nặng nỗi đau nào chất ngất
Chỉ nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi

Em Ngủ ngoan mơ về áng mây nhỏ xa xôi
Sống lang thang trong giấc mộng yêu đời
Chở khẳm ước mơ bay giữa bầu trời
Vẫn hạnh phúc rạng ngời sau giông bão!

BÀI THƠ TÌNH DANG DỠ

Em đã viết bao bài thơ trọn vẹn
Có một bài dang dỡ mãi chưa xong
Bài thơ tình nối tiếp những chờ mong
Của hai quả tim đã từng tan vỡ.

Nhưng anh ơi bao ngày em trăn trở
Chuyện chúng mình mãi không thể thành đôi
Lý do đó kiếp này thôi để dạ
Thác xuống mồ chắc vẫn phải mang theo.

Anh đừng buồn và đừng hỏi vì sao
Không đáp lại tình anh dù rất đẹp
Duyên chúng ta chẳng thể nào đến được
Dẫu tim em rung động biết bao lần.

Bài thơ này em viết mãi sẽ chẳng xong
Vì đôi ta biết bao giờ kết thúc
Hợp hay tan không thể nào đoán trước
Em ở đây, còn anh đấy chẳng rời…

HẠT CÁT… NHỎ NHOI!

Nguyện kiếp này…em xin làm hạt cát
Rất nhỏ nhoi… lặng lẽ nép bên đời
Từng đêm buồn… nằm im nghe sóng hát
Bài tình ca… xa tít tận ngoài khơi

Biển bao la… muôn đời không thay đổi
Như tình em… qua bao nỗi thăng trầm
Vẫn âm thầm… ghi khắc mãi ngàn năm
Bóng hình ai… dẫu mịt mờ xa vắng

Cát bên biển… ngày ngập tràn ánh nắng
Mơ dấu chân… ai đó đã từng qua
Người đi rồi… nhưng tình vẫn thiết tha
Vương vấn mãi… bọt tung bờ trắng xóa

Biển thương cảm… cuộn lên cơn sóng gió
Cuốn trôi đi… bao dấu tích dại khờ
Để lại đây… phẳng lặng cả dãy bờ
Nhưng lòng vẫn… chẳng quên người nơi đó

Chờ mong ngày… biển nổi cơn giông tố
Cuốn trôi em… hạt cát nhỏ tầm thường
Theo ngọn sóng… cuộn vào lòng đại dương
Mang yêu thương… hòa cùng dòng nước bạc.

ĐÊM NHỚ ANH

Anh đi rồi… chỉ còn đây nỗi nhớ
Trong đêm dài… trôi dạt theo ánh trăng
Mơ mộng chi… chú Cuội với cung Hằng
Trong khi anh… nhọc nhằn miền xa thẳm

Tình ta đấy… vẫn còn lơi tay nắm
Bờ môi hôn… vẫn chưa đủ ngọt mềm
Vòng tay người… chưa siết chặt dịu êm
Giờ đã phải… chia đôi bờ ngăn cách

Em yêu anh… chẳng bao giờ hờn trách
Nữa lời thôi… cũng đâu nỡ lòng nào
Anh thở dài… dạ đã thấy xót đau
Cố tìm cách… cho anh cười vui hạnh phúc

Em nguyện lòng… bến dẫu là trong đục
Vẫn an yên… chỉ một chốn đi về
Giờ xa nhau… trong dạ có tái tê
Em vẫn mong… ngày đoàn viên anh hỡi

Cuộc tình nào… lỡ mang nhiều trắc trở
Nếu vẹn nguyên… sẽ mãi đẹp vô cùng
Trên đường đời… ta nguyện nhé bước chung
Bao gian khó… cùng kề vai… anh nhé!

XIN LÀM NGƯỜI… XA LẠ!

Ta xa rồi người hỡi
Đường riêng anh cứ đi
Đừng lưu luyến làm chi
Một mối tình đã vỡ

Đôi tay em chẳng nỡ
Xé toang kỷ niệm đầu
Chẳng thể vứt đi đâu
Đành thôi hoài giữ lấy

Anh chớ nên tìm thấy
Đừng quay lại làm gì
Lệ em giấu bờ mi
Lại chực trào ra đấy

Mong từ nay anh hãy
Cố sống thật vui tươi
Quên hết đi tình đời
Đừng giày vò mình nữa

Tim em không cần chữa
Đã hóa đá lâu rồi
Lòng có dẫu bồi hồi
Cũng chỉ là giấc mộng

Em giờ yêu biển rộng
Yêu hết những dòng sông
Yêu thôi những cánh đồng
Yêu núi non hùng vĩ

Như mây bay không nghỉ
Chẳng cần đếm thời gian
Vẫn trái tim nồng nàn
Nhưng đã chai thành đá

Xin gặp nhau xa lạ
Cho tim bớt dại khờ
Cho lòng thoát cơn mơ
Cố quên thôi… người hỡi.

GIẤC MỘNG THIÊN ĐƯỜNG!

Rồi một ngày ta sẽ mãi bên nhau
Tựa bờ vai trao bao câu tình ái
Trao nụ hôn thỏa bờ môi hoang dại
Ánh mắt buồn sáng rực lửa yêu thương

Dìu nhau đi vào giấc mộng thiên đường
Mãi bên anh chẳng rời xa nữa bước
Khó khăn lắm tình ta giờ đến được
Nguyện yêu người bằng tất cả tim mình

Ta bên nhau xây đắp một chuyện tình
Đẹp như tranh , tuyệt vời như cổ tich
Mặc canh dài lẫn màn đêm cô tịch
Có nhau rồi ta chẳng đếm thời gian

Bước đường đời dẫu sương gió miên man
Em chỉ mong bờ vai anh đủ rộng
Cho em nép vào thì thầm mơ mộng
Nhìn mắt anh rực hạnh phúc rạng ngời

Người tình ơi ta đã phí một thời
Nữa tuổi xuân giữa dòng đời thất lạc
Từ bây giờ cho đến ngày tóc bạc
Mong tình đừng phai nhạt nhé… người ơi!

GIẤC MƠ YÊU!

Cho em cạn chén tình say
Để hồn lạc nẻo đêm dài phiêu diêu
Tay ôm trọn giấc mơ yêu
Mặc đời lắm nỗi muôn điều đắng cay

Cho em mượn nhé bờ vai
Tựa vào giấc mộng liêu trai ngọt ngào
Bâng khuâng trong dạ xuyến xao
Chơi vơi tình ngọc má đào môi hôn

Hương yêu lan tỏa ngập hồn
Tim ngoan ngây ngất dập dồn rộn vang
Tay em cuộn những miên mang
Thả trôi vào giấc mơ hoang đêm trường

Trao người trọn vẹn yêu thương
Nghe trong hơi thở chút hương dại khờ
Đường tình vạn nẻo ước mơ
Em xin giữ lấy chút tơ đắng lòng.

RU MÃI DẤU YÊU!

Dấu yêu à!… hãy đừng buồn nữa nhé
Từ bây giờ người đã có em rồi
Giấc mơ em chỉ rất giản đơn thôi
Thế cho nên người chớ hoài lo lắng

Dấu yêu ơi!… đừng để tình xa vắng
Cho tim em lóng lánh giọt lệ sầu
Thoáng ưu buồn chỉ bởi chuyện không đâu
Lòng đau nhói vì quá thương người đấy

Dấu yêu ơi!… mong người mau nhìn thấy
Em yêu người hơn cả bản thân em
Ở bên người em đã thấy vui thêm
Nên chẳng mơ chi cao sang quyền quý

Dấu yêu hỡi!…đừng nhọc lòng suy nghĩ
Hãy sống vui với giấc mộng đời thường
Vòng tay người đã đủ ấm yêu thương
Em chẳng mong bay vào trời giông tố

Dấu yêu hỡi!… dẫu đời là bể khổ
Em vẫn vui bởi có anh bên đời
Tình đôi ta là bản nhạc không lời
Chẳng sôi động nhưng ngọt ngào sâu lắng

Dấu yêu à!… tình đời là vị đắng
Tình của người là vị ngọt sữa thơm
Em nguyện lòng sẽ ghi nhớ sớm hôm
Trọn đời này mãi bên nhau người nhé!

MƯA!

Lâu lắm rồi em lại bước trong mưa
Nghe cái lạnh thấm vào hồn tê buốt
Những vết thương chẳng bao giờ lành được
Kéo nhau về giày xéo nát trong tim

Nhưng dưới mưa tất cả chợt lặng im
Như ngọn lửa đang cháy bùng tàn rụi
Chỉ còn lại đống tro tàn lạnh nguội
Trôi theo mưa bôi xóa nỗi đau đời

Những hạt mưa như điệp khúc không lời
Vỡ trên mi, lặn trên môi, trôi dài trên má
Như dấu yêu đang ngọt ngào thương quá
Nhẹ vuốt ve xoa dịu vết thương lòng

Tiếng gió rít ru khe khẽ mênh mông
Như lời người đang thì thầm êm dịu
Vỗ về em khi tim yêu nũng nịu
Nghe êm đềm hạnh phúc ngập trời thương

Mưa mang đi những vụn vỡ đời thường
Để lại em với nụ cười chua chát
Bởi mưa hiểu ngày mai rồi sẽ khác
Nụ cười em sẽ tươi lại thôi mà

Rồi em lại vẫn yêu quý thiết tha
Bởi vì đời còn nhiều điều cần lắm
Và em lại hòa vào dòng đời tươi thắm
Cố sống vui tươi hạnh phúc như bao người!

NHẮN NHỦ!

Có những vết thương chẳng bao giờ lành lại
Ta xin người đừng cắt cứa thêm đau
Đừng động vào làm tim ta rõ máu
Bởi từ lâu tim đã hóa tật nguyền

Tim ta nát chẳng phải chỉ nợ duyên
Nên tình của người làm sao chạy chữa
Xin người đấy đừng buồn phiền chi nữa
Hãy làm ngơ như chẳng có chuyện gì

Khi ta cười, người cứ nghĩ vui đi
Còn khi khóc, chẳng có gì quan trọng
Cứ xem như, ta mè nheo lật lọng
Muốn hành tội người, một chút thôi mà

Người cứ vô tư như người bạn bên ta
Đừng vô tâm, cũng đừng quá chu toàn
Đừng để lòng hoài nghĩ ngợi héo hon
Mãi suy đoán rồi ghen cùng mây gió

Cuộc đời này niềm đau ta đã có
Chuyện vỡ tan, phụ bạc cũng đủ rồi
Tử biệt , sinh ly cũng có đấy thôi
Đâu còn gì để ta mong dời đổi

Người hờn ghen đó mới là nông nỗi
Giết chết tình ta và giết cả tim người
Để lại cho nhau những đau khổ không lời
Đời ngắn lắm đừng dại khờ người nhé!

TÌNH VỠ!

Bao đêm dài em đứng lặng nơi đây
Mắt dõi trông một bóng người bên ấy
Tim nhói đau bồi hồi như sóng dậy
Như bão lòng âm ỉ mãi trào dâng

Nhìn thấy người trong dạ lại bâng khuâng
Tim đau nhói ứa lệ lòng chực khóc
Vội quay đi lê bước vào khó nhọc
Cố giấu che giọt nước mắt trong đêm

Còn đâu nữa bao ngày tháng êm đềm
Ta bên nhau tháng năm dài hạnh phúc
Anh lầm lạc để tim em thổn thức
Muốn thứ tha cũng chẳng thể nữa rồi

Quyết dặn lòng đành phải cách biệt thôi
Nhưng tại sao nổi đau hoài giằng xé
Bởi vì ai đành chia tình cô lẻ
Người đổi thay đã ám ảnh tim này

Cuộc đời buồn chỉ như áng mây bay
Chẳng thể giữ được điều gì trọn vẹn
Ánh mắt người khiến lòng thêm uất nghẹn
Nhìn nhau thôi có nói được điều gì

Tình hết rồi xin nói tiếng phân ly
Đừng lưu luyến quẩn quanh trong tầm mắt
Không còn gì để người mong góp nhặt
Chỉ thêm đau, chẳng níu giữ được lòng

Dẫu nát đời ta cũng quyết chẳng mong
Chẳng giữ lại một mãnh tình đã bạc
Những yêu thương một thời nay đã nhạt
Tình vỡ rồi đành chia biệt người ơi!

HÀNH TRANG HẠNH PHÚC

Cho em xin lại.. thuở đầu chưa gặp gỡ
Chưa vương buồn trong ánh mắt ngây thơ
Sống vô tư bên trang nhật ký tươi màu
Xây hạnh phúc bằng ước mơ rực rỡ

Cho em xin lại… thuở đầu ta gặp gỡ
Những xuyến xao rung động mãi dạt dào
Chỉ ánh mắt thôi tim cũng thấy ngọt ngào
Ôm thương nhớ vào trong lòng mơ mộng

Thuở đầu ấy bầu trời yêu rất rộng
Bởi niềm vui tràn ngập cả tâm hồn
Đôi môi ngoan tê dại những nụ hôn
Hồn ngây ngất bởi say men tình ái

Thuở đầu ấy em xin mang theo mãi
Trả cho người bao gian dối đau thương
Bao bão giông giá buốt của đời thường
Người hãy giữ để dành dần suy ngẫm

Đường tương lai dẫu có xa thăm thẳm
Hành trang em chỉ giữ kỷ niệm đầu
Chẳng mang theo những ngày tháng khổ đau
Thong dong bước trong cõi đời hư ảo!!

XIN LỖI TÌNH YÊU!

Tình yêu hỡi!… em xin người thứ lỗi
Bởi do em… liên lụy đến anh rồi
Từ buổi đầu… ta cũng chỉ bạn thôi
Em vô ý… nên đã thành nông nỗi

Tình yêu hỡi!… em chẳng hề lừa dối
Bởi vô tư… khi quan tâm đến anh nhiều
Em rất vui… khi nói với anh bao điều
Không nghĩ suy… hay đem lòng nghi ngại

Để giờ đây… em thấy mình khờ dại
Nghe trong lòng… chợt xao xuyến bâng khuâng
Thấy hồn mình… bao nhung nhớ trào dâng
Khi hai ta… một ngày không gặp gỡ

Em xin người… đừng trách em lầm lỡ
Vội chối từ… khi anh ngỏ lời yêu
Cuộc tình này… thơ mộng biết bao nhiêu
Nhưng hai ta… khó thể cùng chung bước

Bao khổ đau.. chẳng thể nào tránh được
Em chỉ mong… cho trọn vẹn trước sau
Giờ này đây… lòng anh dẫu rất đau
Nhưng em hiểu… ngày sau rồi sẽ khỏi

Mong người hãy… đừng bao giờ giận dỗi
Để cho lòng… đừng quá đỗi xót xa
Đừng quay lưng… lạnh lùng như người lạ
Để mưa buồn… thấm đẫm… cuộc tình ta.

SAU CUỘC TÌNH NÔNG NỖI

Em mong gì… trong cuộc tình nông nỗi
Lời yêu thương… chan chứa thật ngọt ngào
Những đam mê… đang cháy bổng khát khao
Hay nhận lấy… chỉ toàn là lừa dối

Rồi một ngày… người quay đi rất vội
Bỏ lại em… với bao nỗi ê chề
Trên lối về… đóng kín cửa tái tê
Em đứng đó… với cõi lòng tan nát

Em sẽ thấy… trái tim côi đau rát
Biết nên thương… hay giận bản thân mình
Bởi sau khi… kết thúc câu chuyện tình
Chỉ có em… mới là người thương tổn

Cuộc đời em… bây giờ đang rất ổn
Đừng để lòng… nghiên ngã bởi đơn côi
Lời yêu kia… chỉ chót lưỡi đầu môi
Theo quy luật… thời gian rồi phai nhạt

Em hãy hiểu… thấu cảnh đời đen bạc
Mà quên đi… những cám dỗ đời thường
Sống vô tư… trong giấc mộng yêu thương
Cố xa lánh… con đường đau khổ đó

Đừng giống như… Thiêu Thân lao vào lửa đỏ
Vui một lần… rồi khổ mãi ngàn năm
Ôm nỗi đau… sống quằn quại âm thầm
Chẳng ai hiểu… để đem lòng thương cảm.

NGẪM!

Có những ngày thấy lòng buồn lặng lẽ
Ngồi gục đầu lên nhật ký chơi vơi
Úp mặt trên tay mệt mỏi ngủ vùi
Chẳng tha thiết sự đời người tô vẽ

Chữ danh lợi người tranh nhau buồn tẻ
Chẳng màng gì tình nghĩa đã bao năm
Hãm hại nhau bằng mưu kế âm thầm
Rồi trơ tráo như thể là vô tội

Ta chán chường bởi chuyện đời sống vội
Miệng dối gian chẳng biết tội phương nào
Gieo thị phi uống lưỡi sắc hơn dao
Chẳng thấy rõ đang sống đời gian xảo

Ta vẫn cười xem thói đời điên đảo
Dẫu trong lòng chẳng tránh khỏi xót xa
Nhưng ngẫm lại khi kiếp người vội qua
Biết kiếp sau ta có còn găp lại.

>>> Còn nữa đang cập nhật … !

#thơ tình yêu xa, #thơ tình yêu chế, #thơ tình yêu vui, #thơ tình yêu 2 câu, #thơ tình yêu đơn phương